Phát hiện hai gen có khả năng ức chế di căn ung thư đại trực tràng. Ảnh minh hoạ: istock
Trong số những căn bệnh ung thư, ung thư đại trực tràng đứng thứ hai về tỷ lệ tử vong và là nguyên nhân của 900 000 ca tử vong trên toàn cầu vào năm 2020.
Dù đã có những tiến bộ trong liệu pháp miễn dịch, những bệnh nhân mắc di căn vẫn phải đối mặt với tiên lượng xấu. Một nhóm nghiên cứu đến từ Trường Thú Y (Mỹ) đã xác định được hai gene có khả năng ức chế di căn trong các mô hình tiền lâm sàng của ung thư đại trực tràng. Theo Christopher Lengner- người dẫn đầu nhóm nghiên cứu, nếu phát hiện sớm ung thư trực tràng, tỷ lệ sống rất cao, “nhưng khi nó đã di căn, tỷ lệ sống sau năm năm sẽ dưới 10%.”
Nhóm nghiên cứu đã sử dụng công nghệ chỉnh sửa gene CRISPR với một “thư viện” tập hợp các RNA dẫn đường nhắm vào các gene cụ thể. Sau đó, họ đánh giá tác động của các gián đoạn gene này bằng cách đo lường mức độ di căn trong các mô hình tiền lâm sàng. Nhóm nghiên cứu đã xác định được Ctnna1 và Bcl2l13 là những gene có thể ức chế di căn.
“CTNNA1, hay alpha-catenin, điều hòa cách các tế bào bò trườn và xâm nhập vào các mô xung quanh, giữ cho các tế bào “khóa chặt” vào nhau…. Khi chúng tôi loại bỏ nó, các tế bào có xu hướng bò đi, rời xa khỏi những tế bào bên cạnh.”- Andrés Blanco, đồng tác giả của nghiên cứu, giải thích.
Ngược lại, BCL2L13, hay BCL-Rambo, điều hòa một dạng chết tế bào đặc biệt. Ung thư đại trực tràng bắt nguồn từ các tế bào biểu mô, kết nối với nhau trong một lớp mô. “Một tế bào tách khỏi lớp sẽ kích hoạt quá trình chết tế bào. BCL2L13 là một trong những gene giúp thúc đẩy quá trình này.” Blanco nói.
Nguồn: medicalxpress.com